Welcome to Lê Quý Đôn forum
Chào mừng bạn đến với forum trường trung học cơ sở Lê Quý Đôn Lào Cai, xin mời đăng nhập để hưởng đầy đủ các quyền lợi, và cùng tham gia bàn bạc thảo luận với các thành viên trong diễn đàn,, Yêu cầu thực hiện đúng nội quy diễn đàn, viết tiếng việt có dấu,không gửi những bài viết có nội dung không lành mạnh, Nghiêm cấm nói xấu các thầy cô giáo Chúc bạn có những giây phút vui vẻ tai www.lequydon.hot4um.com
Thân, Ban quản trị

Welcome to Lê Quý Đôn forum


 
IndexIndex  vipvip  CalendarCalendar  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Life is just awesome
Thông báo và những thông điệp thân thương
  • Our memories
 sweet_luv_T7 (2217)
 [S]on[B] (1988)
 Nha Đầu (1556)
 chocolatelove (1274)
 I™£®¥€™µ (1266)
 †...†í† ßôñ§...† (1227)
 Admin (1136)
 hinako (1081)
 Nhạt (825)
 ??¤º? ?? __o"--(¯ºo.Nasil (782)

Share | 
 

 Câu chuyện kinh hoàng của gia đình tôi... :(

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
•…ܪk`¯¶¯äø Ñgô©…¥êµ…ªº•
level 2
level 2
avatar

CHâm ngôn sống : 9999999

Giới tính : Nam Cầm tinh con : Dog

posts : 31
SInh ngày : 29/12/1994
Tham gia từ ngày : 04/08/2009
tuổi : 22
Đến từ : Bồ Đào Nha

Bài gửiTiêu đề: Câu chuyện kinh hoàng của gia đình tôi... :(   Mon Aug 10, 2009 11:45 am

Đây là tâm sự của 1 bạn teen về nỗi bùn cũa mìn:
Tôi muốn chia sẻ tâm sự của mình với bạn đọc, hi vọng mọi người hãy lắng nghe câu chuyện đau đớn của gia đình tôi, và giúp tôi tìm ra lối thoát.


Tôi là đứa con gái duy nhất của bố mẹ tôi. Cuộc sống sung túc và lại là con một nên tôi được chiều vô cùng. Trong mắt mẹ tôi đúng là một thiên thần, một viên kim cương quý hiếm và đẹp đẽ để mẹ ngắm nhìn và nâng niu say mê. Mặc dù cả 2 người vẫn còn trẻ và kinh tế gia đình không phải khó khăn gì nhưng bố mẹ không có ý định sinh thêm cho tôi một người em.

Nhiều lần cả nhà quây quần bên bữa ăn, tôi ỉ ôi bảo bố mẹ sinh thêm em bé đi để tôi đỡ cô đơn nhưng bố luôn gạt phắt đi, còn mẹ thì chỉ cười. Sau này nghe mẹ nói tôi mới biết là không hiểu sao bố mẹ cưới nhau 3, 4 năm mà vẫn không có được mụn con nào. Mẹ thì rất khao khát có con, bố cũng vậy, nhưng chẳng biết làm thế nào. Mẹ cứ khóc mãi. Thế rồi bố đưa mẹ đi ra biển để giải khuây. Trời thương thế nào mà đợt đấy về mẹ lại dính thai và có tôi. Mẹ nói ngày trước bố tôi lăng nhăng và nhiều mối quan hệ "ngoài luồng" lắm. Nhưng từ khi có tôi, bố tu tỉnh hẳn, rất yêu thương gia đình nhỏ của mình.

Từ nhỏ, tôi đã nghe nhiều lời khen chê của hàng xóm láng giềng. Họ luôn bảo tôi chẳng có tí nét nào giống bố. Còn bé nên khi nghe những lời như thế, tôi chỉ biết chạy về mách với bố mẹ, nhưng khi tôi lớn lên, tôi biết những điều mọi người nói là thật chứ không phải là họ trêu đùa. Tôi không hề giống bố một tẹo nào. Được cái mũi tẹt may ra giống mẹ. Nhiều lúc tôi nghĩ ngợi lung tung lắm, nghĩ những điều không nên nói ra chút nào. Đôi lúc những suy nghĩ như vậy lại khiến tôi nhìn mẹ bằng con mắt khác nhưng tôi nào có biết rằng, sự thật đằng sau sự nghi ngờ của tôi lại kinh khủng đến thế...

Bố tôi có một người bạn cũng khá thân thiết, tôi thấy bố mẹ hay nói chuyện về chú nhưng lại rất ít ghé thăm gia đình tôi, dù bố mẹ thiết tha mời. Tôi chỉ có ấn tượng hồi 8,9 tuổi, chú ấy đến một lần, nhìn tôi rất lâu bằng đôi mắt như bị thôi miên, khiến tôi phát hoảng và bị ám ảnh mãi. Mãi cho tới 7 năm sau, (tức 3 ngày trước) chú ấy mới lại tới nhà tôi, và cũng là lúc tôi nghe được sự thật kinh hoàng về sự ra đời của mình.

Hôm đấy đáng lẽ tôi phải đi học thêm nhưng vì đang buồn ngủ, mẹ lại vắng nhà nên tôi lười biếng trốn học. Khi bố tôi vào kiểm tra xem tôi đi học chưa, tôi chui vào tủ quần áo và ngồi trong đó chờ bố tôi đi ra. Nằm trên giường được một lúc thì tôi thấy bố có khách (Phòng tôi sát phòng khách) – là chú ấy đến. Nhòm qua từ khe cửa, tôi bỗng thấy có cảm giác quen thuộc trên khuôn mặt chú ấy. Phải nói là tôi rất giống chú, từ đôi mắt một mí, cái mồm hơi rộng, khi nói hơi nhếch một bên…Ý nghĩ mẹ có nhân tình ngày nào lại vụt trở lại trong đầu tôi, nhưng cuộc nói chuyện của họ còn khiến tôi shock hơn cái suy nghĩ này gấp vạn lần.

“Anh đã khai thật với chị về con bé chưa? Nó càng lớn càng giống em. Rồi sẽ có lúc chị ấy phải thấy nghi ngờ chứ?”

. Bố tôi im lặng. Chú ấy lại tiếp “

Anh chị sống với nhau đã gần 20 năm, giờ là lúc anh nên nói hết sự thật cho chị biết. Anh phải nói ra đi để em còn đến tạ tội với chị, nếu không cả đời em sẽ sống trong day dứt, anh hiểu không?” “Nhưng anh không thể

", bố tôi nói bé hơn, khiến tôi phải dí sát tai mới nghe thấy.



"Chú không hiểu, anh không thể nói anh bị giang mai và vô sinh từ lâu rồi!",

bố tôi bỗng gằn giọng, nói thật to. Chính câu nói trong lúc tức giận ấy đã khiến tôi hoa mắt, suýt ngã ngửa và người thì run lẩy bẩy. Chú ấy quá giống tôi, bố lại nói ông bị vô sinh từ lâu, và mẹ sinh tôi từ sau đêm hai người đi biển... Tất cả xâu chuỗi đến một sự thật kinh hoàng mà không nói ra thì ai cũng có thể hiểu.





Tôi gần như phát điên vì điều mình sắp khám phá ra. Tôi hỏi mẹ liên tục về đêm ở Sầm Sơn mà bố mẹ đi nghỉ cùng nhau. Mẹ còn cười rất hạnh phúc, mẹ nói rằng trời thương bố mẹ nên ngay sau đó, khi về Hà Nội mẹ đã mang thai tôi. Mẹ còn nói đó là lần đầu tiên thấy bố chiều mẹ thế, bố mua một cân cam về pha nước cho mẹ uống, uống xong cốc nước ấy thì mẹ ngủ rất ngon.





Trời ơi, hóa ra là như thế. Cốc nước cam tôi đoán tới 90% là có thuốc ngủ, và bố đã nhờ người đàn ông kia làm cái việc mà ông không thể làm, đó là cho mẹ một đứa con. Tôi hiểu ra sự thật quá rõ ràng này, chỉ có mẹ là vẫn tự hào, yêu chồng và một mực tin rằng gia đình đang hạnh phúc. Mẹ ơi, con biết làm thế nào để nói với mẹ sự thật đây???





Người bố mà tôi hết lòng tin tưởng và kính trọng, người chồng mà mẹ tôi một mực thương yêu lại có thể nhờ bạn hại vợ mình để che giấu đi quá khứ đen tối. Ông ấy bị giang mai, và có lẽ, tôi cho rằng bị quá nặng nên khi chữa xong đã bị vô sinh. Đó là kết quả một quãng thời gian dài ăn chơi vô độ. Và tôi, chính tôi, là thành quả đã giúp ông ấy lừa được mẹ. Trời ơi, sao ông ấy có thể làm như vậy với mẹ tôi?!!





Giờ đây khi ngồi viết những dòng chữ này, tôi đang vô cùng đau khổ và bế tắc. Tôi mất ăn mất ngủ, không muốn đi học, cũng không muốn phải ở nhà để nhìn thấy mặt bố mẹ tôi. Thậm chí tôi còn không thể chia sẻ chuyện này cho cả đứa bạn thân nhất. Mỗi lần nghĩ tới chuyện đó, tôi lại chỉ biết ngồi khóc âm thầm.





Tôi thật lòng không muốn nghĩ đến, việc này khiến tim tôi đau như hàng ngàn lưỡi dao cứa vào, nhưng cứ nhìn thấy nụ cười của mẹ và “người bố suốt 15 năm qua” của tôi, tôi lại không chịu nổi, tôi lại muốn hét lên cái sự thật ấy, nhưng tôi phải nói thế nào với mẹ bây giờ? Càng nghĩ tôi càng thấy rối rắm và bế tắc nên tôi muốn chia sẻ tâm sự của mình với bạn đọc của Kênh14, hi vọng mọi người hãy lắng nghe câu chuyện đau đớn của gia đình tôi, và giúp tôi tìm ra lối thoát.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Mr.Beo
Silver Moon, crystal power Kiss
avatar

CHâm ngôn sống : I'M NOT A NORMAL MAN, I'M MR.BEO- KING OF THE KINGS

Giới tính : Nam Cầm tinh con : Pig

posts : 652
SInh ngày : 25/02/1995
Tham gia từ ngày : 08/07/2009
tuổi : 22
Đến từ : The THEATRE OF DREAM

Thanh vien
good:
100/100  (100/100)

Bài gửiTiêu đề: Re: Câu chuyện kinh hoàng của gia đình tôi... :(   Mon Aug 10, 2009 11:55 am

thật sự rất thông cảm với bạn, nghe mà thấy đau thay, đây cũng chính là bài học cho mọi ng` đấy....
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://c2weareone.forum-viet.net
Don't cry
Cấp3 điều hành viên
Cấp3 điều hành viên
avatar

CHâm ngôn sống : hay~ mim? cuoi`

Giới tính : Nữ Cầm tinh con : Pig

posts : 271
SInh ngày : 01/06/1995
Tham gia từ ngày : 08/08/2009
tuổi : 22
Đến từ : nhung~ dieu` tot' dep nhat' cua? c/s

Bài gửiTiêu đề: Re: Câu chuyện kinh hoàng của gia đình tôi... :(   Mon Aug 10, 2009 12:01 pm

Tôi rất thông cảm với bạn . Thanks người post phát
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
-•NMLEYNLLNLED•-
Silver Moon, crystal power Kiss
avatar

CHâm ngôn sống : All or Nothing!!!

Giới tính : Nữ Cầm tinh con : Dog

posts : 700
SInh ngày : 04/01/1995
Tham gia từ ngày : 20/07/2009
tuổi : 22
Đến từ : Nước cạnh Lào

Bài gửiTiêu đề: Re: Câu chuyện kinh hoàng của gia đình tôi... :(   Mon Aug 10, 2009 2:46 pm

chuyện của bạn cảm động quá. tớ đọc mò muốn khóc. Tớ mong bạn bớt buồn ngĩ đến những ngày bên bạn bè, ngĩ đến người bạn thân nhất của bạn và tự tâm sự vs chình mình. như thế có thể bạn sẽ đỡ đau khổ hơn. Vì tớ cũng có gia đình .......... đây là Kinh nghiệm của tớ. Very Happy k biết bạn thế nào nhưng tớ đã từng làm thế và thấy hiệu quả
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://heaven4d.tk
Don't cry
Cấp3 điều hành viên
Cấp3 điều hành viên
avatar

CHâm ngôn sống : hay~ mim? cuoi`

Giới tính : Nữ Cầm tinh con : Pig

posts : 271
SInh ngày : 01/06/1995
Tham gia từ ngày : 08/08/2009
tuổi : 22
Đến từ : nhung~ dieu` tot' dep nhat' cua? c/s

Bài gửiTiêu đề: Re: Câu chuyện kinh hoàng của gia đình tôi... :(   Mon Aug 10, 2009 7:46 pm

Không, đừng nghe Cải Thảo nóa nói link tink, đừng bao giờ chốn tránh, mà các bạn luôn tìm cách giải quyết đúng đắn về vấn đề đó. Càng chốn tránh thỳ lại càng đau khổ. Theo tớ nhà như thế đêy'.Đúng không các mem
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
-•NMLEYNLLNLED•-
Silver Moon, crystal power Kiss
avatar

CHâm ngôn sống : All or Nothing!!!

Giới tính : Nữ Cầm tinh con : Dog

posts : 700
SInh ngày : 04/01/1995
Tham gia từ ngày : 20/07/2009
tuổi : 22
Đến từ : Nước cạnh Lào

Bài gửiTiêu đề: Re: Câu chuyện kinh hoàng của gia đình tôi... :(   Mon Aug 10, 2009 7:48 pm

ạc. tao đúng mò. tao đã từng trải. tao có bảo trốn tránh đâu. tao bảo tâm sự vs chính mình mò. k thì vs người thân nhất của mình. Tao thì tao tâm sự vs Trang Béo Sad . Người bạn tao quý nhất
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://heaven4d.tk
Don't cry
Cấp3 điều hành viên
Cấp3 điều hành viên
avatar

CHâm ngôn sống : hay~ mim? cuoi`

Giới tính : Nữ Cầm tinh con : Pig

posts : 271
SInh ngày : 01/06/1995
Tham gia từ ngày : 08/08/2009
tuổi : 22
Đến từ : nhung~ dieu` tot' dep nhat' cua? c/s

Bài gửiTiêu đề: Re: Câu chuyện kinh hoàng của gia đình tôi... :(   Mon Aug 10, 2009 7:53 pm

ờ ờ, nhưng kể kả mày cóa từng trải thỳ nóa cũng đâu phải là mày. um` thỳ tao công nhận là "hơi" sai khi phản bác ý kiến của mày. Coi như tao đưa ra tham khảo. hỳ
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
-•NMLEYNLLNLED•-
Silver Moon, crystal power Kiss
avatar

CHâm ngôn sống : All or Nothing!!!

Giới tính : Nữ Cầm tinh con : Dog

posts : 700
SInh ngày : 04/01/1995
Tham gia từ ngày : 20/07/2009
tuổi : 22
Đến từ : Nước cạnh Lào

Bài gửiTiêu đề: Re: Câu chuyện kinh hoàng của gia đình tôi... :(   Mon Aug 10, 2009 7:56 pm

ờ ờ. tuỳ từng người thôi her her. nhưng cứ đưa ra vì mình đã từng trải mò. đằng nào cũng chỉ tham khảo thôi Very Happy
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://heaven4d.tk
Don't cry
Cấp3 điều hành viên
Cấp3 điều hành viên
avatar

CHâm ngôn sống : hay~ mim? cuoi`

Giới tính : Nữ Cầm tinh con : Pig

posts : 271
SInh ngày : 01/06/1995
Tham gia từ ngày : 08/08/2009
tuổi : 22
Đến từ : nhung~ dieu` tot' dep nhat' cua? c/s

Bài gửiTiêu đề: Re: Câu chuyện kinh hoàng của gia đình tôi... :(   Mon Aug 10, 2009 8:11 pm

uhm`. Thú thật, tao thấy cách của tao hay hơn mày nhiều, nghĩ link tink còn nhớ hơn mày không nghe câu "biết rằng cố quên là sẽ nhớ " àk
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
GT.Animax94
Spamer
avatar

Giới tính : Nam Cầm tinh con : Dog

posts : 364
SInh ngày : 21/09/1994
Tham gia từ ngày : 07/07/2009
tuổi : 22
Đến từ : KID from the heaven

Bài gửiTiêu đề: Re: Câu chuyện kinh hoàng của gia đình tôi... :(   Mon Aug 10, 2009 8:27 pm

chỉ 1 câu từ thoai tội nghiệp zzz
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://lequydon.hot4um.com/
-•NMLEYNLLNLED•-
Silver Moon, crystal power Kiss
avatar

CHâm ngôn sống : All or Nothing!!!

Giới tính : Nữ Cầm tinh con : Dog

posts : 700
SInh ngày : 04/01/1995
Tham gia từ ngày : 20/07/2009
tuổi : 22
Đến từ : Nước cạnh Lào

Bài gửiTiêu đề: Re: Câu chuyện kinh hoàng của gia đình tôi... :(   Tue Aug 11, 2009 9:15 am

Don't cry đã viết:
uhm`. Thú thật, tao thấy cách của tao hay hơn mày nhiều, nghĩ link tink còn nhớ hơn mày không nghe câu "biết rằng cố quên là sẽ nhớ " àk
Câu đấy anh tao khắc trên thước kẻ của tao mò. ^^
Biết Rằng cố quên là sẽ nhớ
Nên dặn lòng cố nhớ để quên
Quên nhiều quên mãi quên để nhớ
Nhớ nhiều nhớ mãi mò k quên
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://heaven4d.tk
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Câu chuyện kinh hoàng của gia đình tôi... :(   

Về Đầu Trang Go down
 

Câu chuyện kinh hoàng của gia đình tôi... :(

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Welcome to Lê Quý Đôn forum :: Tổng hợp :: Tin tức nghe nhìn-
Chuyển đến 
-‘๑’- Bộ Gõ Tiếng Việt -‘๑’-
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Create your own blog